Menu

Từ bóng tối số phận

(SKDS) - Một người mẹ mang trong lòng nỗi đau mất con vì căn bệnh thế kỷ, một người vợ tê tái khi bị chồng phản bội, chiếm đoạt hết tài sản... từ tận cùng khổ đau, người phụ nữ ấy đã trở thành niềm an ủi cho bao số phận bất hạnh khác. Bà bảo, định mệnh không cho bà có được hạnh phúc thực sự, nên bà phải tự tạo cho mình những niềm vui nhỏ bé, đủ để giữ bà ở lại với cuộc đời này. Ðể rồi, những ai đang chán nản buồn đau khi gặp bà sẽ thấy rằng đời mình còn hạnh phúc, những ai muốn từ giã trần gian gặp bà sẽ thấy mình được thắp thêm hy vọng sống...

Hôm nay, “bệnh nhân” của bà là một thanh niên đã gần 30 tuổi. Là lái xe đường dài, anh Trần Văn N. đã tìm đến ma túy để chống lại cơn buồn ngủ mỗi đêm xuống đường. Từ nghiện hàng trắng, chuyển sang dùng ma túy tổng hợp tiêm trực tiếp vào mạch máu, rồi bị nhiễm HIV là một qui trình đen tối mà bất cứ ai cũng mắc phải nếu thiếu hiểu biết. Gia đình anh ngại điều tiếng với xóm giềng nên đã thuê cho N. một phòng trọ tồi tàn, mỗi tháng cấp cho một số tiền đủ để sống vật vã qua ngày.
 
Vừa cô đơn, vừa thiếu thốn, giờ đây cơ thể anh còm cõi đến đáng sợ, toàn thân lở loét, tanh nồng u uất mùi tử khí khiến chúng tôi thoáng chốc rùng mình. Vậy mà thoăn thoắt như một hộ lý thạo việc, bà Đông xách một thùng nước thơm vào nhà tắm, pha thêm nước lạnh rồi dìu N. vào phòng tắm phía trong. Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy bà không hề đeo găng tay như những người khác thường làm khi chăm sóc người có HIV.
 
 Bà Bùi Thị Đông bên mộ con trai và con dâu.
Lát sau, cả hai trở ra, trông N. có vẻ rạng rỡ và nhẹ nhõm hơn. Anh nói chuyện thoải mái và không ngại trả lời những câu hỏi “nhạy cảm”. Trong câu chuyện của mình, anh luôn nhắc tên hai người mẹ: mẹ H. và mẹ Đông. Một người đã mang nặng đẻ đau sinh ra anh, rồi vì buồn tủi mà sớm khuất bóng. Một người tuy xa lạ nhưng ghé vai đỡ anh gánh nặng cuộc đời trên quãng đường dài đi về vô định.
 
Nỗi tủi nhục đã khiến gia đình anh lao đao, chán nản, lâu lâu mới ghé lại thăm. Còn mẹ Đông thì cứ cách một ngày lại đến một lần, vừa là để hỏi thăm tình trạng sức khỏe, vừa là cho thêm hộp sữa, cái bánh ngọt, dẫu mẹ chẳng khá giả gì. Ân tình ấy của mẹ Đông, anh nguyện nếu có kiếp sau sẽ tìm về đền đáp.
 
Còn về phần mình, bà Đông bảo, lúc đầu tắm rửa cho bọn trẻ thấy cũng ngài ngại, bởi chúng nó là đàn ông đàn ang, sau chẹp lưỡi tự nhủ, thôi, hãy coi chúng như con mình đẻ ra, chăm sóc chúng được ngày nào trước khi chúng nhắm mắt xuôi tay là an ủi phần linh hồn của chúng ngày ấy, để chúng đỡ tủi phận. Nhiều trường hợp người nhiễm HIV do quá đau đớn vì bệnh tật, mặc cảm với cuộc sống đã có những cử chỉ không mấy lễ độ dành cho bà khi bà đến chăm sóc đã khiến bà không vui.
 
Rồi bà lại tự nói với mình rằng: “Nếu các cháu chưa có gia đình thì mình như người mẹ, với những đứa nhỏ hơn thì mình đáng tuổi bà. Phải để các cháu còn chút niềm tin là cộng đồng xã hội không bỏ rơi các cháu. Nếu người thân có ruồng rẫy, xã hội có xa lánh thì mình càng cần phải có lòng vị tha vì các cháu cũng là con người”. Nghĩ vậy nên bà lao vào làm những việc mà ngay cả người thân của người có HIV cũng cảm thấy ghê tay, nhăn mặt.

Rời nhà anh N., thùng nước còn lại được san sang chiếc thùng rỗng để cân bằng xe. Bà Đông lại đạp vượt dốc đê để vào khu đô thị mới của quận Tây Hồ. 3 giờ chiều, bà có một nhiệm vụ quan trọng là khâm liệm cho một phụ nữ bị nhiễm HIV từ chồng. Qua gần mười năm chống chọi với bệnh tật, chị đã rời bỏ cuộc sống nhiều buồn đau của mình. Cẩn thận và trang trọng, bà lấy khăn lau từng phần cơ thể của người đã khuất như thể nếu chỉ mạnh một chút thôi sẽ làm làn da xanh tái, nổi đầy mụn đỏ của chị sẽ đớn đau. Ngay cả việc thay cho chị bộ quần áo mới bà cũng gượng nhẹ hết mức như thể đang thay áo cho đứa trẻ sơ sinh. Rồi bà tô son, điểm phấn cho sắc diện của người đã khuất thêm tươi tắn, dịu dàng.

Có nhiều bạn bè làm ngành y nên tôi biết việc khâm liệm cho một người bình thường đã khó, nhưng khâm liệm cho một người nhiễm HIV thì còn vất vả và nguy hiểm hơn bội phần. Cơ thể của người nhiễm HIV thường lở loét, dịch nhầy giây khắp giường bệnh và quần áo nên dễ dàng lây sang người lành qua những vết trầy xước. Nhiều người sau khi làm công việc này còn bỏ ăn đến vài ngày... Vậy mà bà Đông cứ nhẩn nha chăm chút cho thân thể bất động kia giống như chuẩn bị cho cô con gái trước chuyến rong chơi. Sau này bà Đông có bảo, đời người đàn bà đã khổ, người đàn bà nhiễm HIV còn bi phẫn đến cực cùng nên đừng làm họ đau thêm bất cứ một nỗi đau nào khi nằm xuống.

Trong suốt một ngày dài ấy, bà đã đạp xe chở đôi thùng nước thơm đi qua một đoạn đường gần 15km. Trong hành trình đặc biệt ấy, chúng tôi được gặp 8 số phận khác nhau, 8 cảnh đời khác nhau. 8 con người ấy đã giúp chúng tôi hoàn thiện được một bức chân dung đầy đủ về một người phụ nữ với nghị lực can trường đã mang lại tình yêu thương cho hàng trăm con người bất hạnh mà không đòi hỏi bất cứ một sự trả công nào dù là nhỏ nhất.
 
Mười mấy năm qua, hàng trăm người mất vì bệnh Aids như chị T. đã được bà làm đẹp như thế, hàng trăm người có HIV giai đoạn cuối như N. đã được bà chăm sóc tận tình. Và tiền nước nôi, củi lửa, dầu thơm... dành để chăm sóc họ cũng từ đôi tay quét rác hàng ngày của bà mà ra cả.

Từ trong đắng đót chắt chiu ngọt lành

Trong se thắt, bà Đông nói với chúng tôi: “ Nếu các cháu đến đây mấy năm trước để hỏi chuyện gia đình, chắc tôi sẽ chửi cho vuốt mặt không kịp. Hai con trai nhiễm HIV, chồng bỏ đi sau khi bán hết nhà cửa, ruộng vườn, đứa con út còn đang tuổi ăn tuổi học. Lúc ấy tôi như con hổ bị thương vậy, người đời dèm pha, khinh miệt. Những câu nói ác ý như “... Cái loại đàn bà vô phúc, con cái hư hỏng, chồng bỏ đi theo gái...” cứ ám ảnh tôi cả trong giấc ngủ khiến tôi tự tử đến 5 lần. Vậy mà không chết được, phải lần hồi kiếm sống để còn chạy chữa cho con. Rồi bà đi bán máu, có tháng bà đi từ bệnh viện này sang bệnh viện khác bán máu đến 5 lần dù qui định là 2 tháng mới được bán một lần”.

Nhìn xấp thẻ hiến máu của các bệnh viện từ Trung ương đến địa phương trên tay bà, chúng tôi ái ngại và cũng xót lòng biết bao trước một người mẹ đã hết lòng hy sinh cho con cái. Chúng tôi tin vào những điều bà nói là thật lòng, rằng: “Chính tay tôi đã chăm sóc con trai, con dâu trong những ngày chúng đổ bệnh nên tôi hiểu lòng người mẹ nào trước sự ra đi của con mình cũng đau đến quặn thắt. Giờ đây, cứ nhìn thấy bọn trẻ sống lang thang, vật vờ với đủ thứ bệnh trên người, tôi xót lắm. Phải cố chăm sóc lấy chúng, cái phần xác coi như đã hỏng thì cố cứu lấy cái phần hồn, đừng xa lánh, kỳ thị khiến chúng bi phẫn rồi làm liều, gieo rắc bệnh tật đến cho bao người khác”.

 Bà Đông chăm sóc người có HIV.

Chị Nguyễn Thị Đông - Chủ tịch Hội phụ nữ phường Nhật Tân nói về bà Đông với một niềm trân trọng: “Chúng tôi biết rất rõ hoàn cảnh của chị Đông nên rất khâm phục nghị lực của chị. Dành cả đời mình để “sống chung với Aids” mà không chút vụ lợi hay toan tính thiệt hơn như vậy là điều không hề dễ dàng. Tấm lòng và việc làm của chị đã trở thành địa chỉ tin cậy, là chỗ dựa cho những người có HIV và thân nhân của họ”.

Năm rồi lại năm, dường như tuổi tác và sự túng thiếu không làm trái tim nhiều vết thương của bà giảm đi những nhịp đập nhân ái, yêu thương. Bà Đông đã từng là tình nguyện viên cho Tổ chức Phòng chống AIDS Toàn cầu. Hiện bà là thành viên tích cực của Câu lạc bộ (CLB) “Hãy đến bên nhau”, một CLB ra đời cách đây 6 năm dành cho những người bị nhiễm HIV và người thân của họ.
 
Bà Nguyễn Thị Tỵ, Chủ nhiệm CLB nói rằng, nếu không có bà Đông thì không thể thành lập được CLB này, bà như một mắt xích để mọi người gần lại nhau hơn và những người bình thường đã có cái nhìn thiện cảm hơn với những người có HIV. Để có kiến thức giúp đỡ những người có HIV, gác lại công việc mưu sinh, bà xin được đi tập huấn, tham dự các hội thảo về cách phòng chống HIV tại nhiều tỉnh thành khu vực phía Bắc. Cũng nhiều lần bà Bùi Thị Đông được các cấp Hội liên hiệp phụ nữ trao tặng giấy khen vì đã “Tích cực tham gia hoạt động cộng đồng phòng chống HIV/AIDS”.  

Bệnh nhân thứ 8 trong hành trình đặc biệt của bà Đông là một phụ nữ còn rất trẻ có tên là N.T.H ở phường Nhật Tân. Chị bảo cuộc sống của chị giờ chỉ được tính bằng ngày giờ nên rất lo lắng không biết sau khi mình ra đi, có ai dám đến đưa tiễn, nhìn mặt mình lần cuối. Chị cũng nói, trong những tháng ngày đau đớn này, cô Đông là một trong số ít những người đã đến bên chị để chia sẻ những ấm lạnh của cuộc đời, tạo dựng cho chị niềm tin để chống chọi với căn bệnh thế kỷ. Và chị thật tâm mong cho cuộc sống của cô Đông đỡ vất vả, truân chuyên.

 Sau khi rời khỏi nhà bệnh nhân thứ 8, trời đã nhọ mặt người. Bà lại tong tả đạp xe về. Ở căn nhà chống chếnh gió ven sông Hồng, người con trai và cũng là bệnh nhân cần đến bàn tay vỗ về yêu thương của bà đang đợi.

 Mười mấy năm qua, hành trình ấy vẫn thế. Có khác chăng chỉ là những địa điểm khác, những con người với trạng thái bệnh lí khác mà thôi. “Giờ thì không thể chết được nữa, cuộc đời còn có nhiều điều đáng sống lắm” – bà Đông nói với chúng tôi như thế trong ráng chiều quặn đỏ. Rồi bà vội vàng đi khuất sau lối nhỏ dẫn ra triền sông để hái lá thơm. Ngày mai, còn có nhiều người đang đợi…  

Bài và ảnh:Đặng Tuệ Lâm, Theo suckhoedoisong.vn
06/12/2012 09:48