Menu

Nhật ký truyền máu - Tháng 06/2014

Một ngày tháng sáu oi bức, và tôi... nằm trên giường bệnh để đợi truyền máu như bao lần khác. Tôi đã nhiều lần được truyền máu từ những đơn vị máu tình nguyện đó, nhưng lần nào cũng mang lại cho tôi những cảm xúc khó tả, bâng khuâng. Những cảm xúc đó chợt ùa về như mưa mùa hạ bất chợt rơi, khiến tôi biết mình phải viết đôi dòng.

Với người bình thường, chỉ cần một buổi nhịn đói và hạ đường huyết, chúng ta đã thấy uể oải, hoa mắt. Đối với bệnh nhân Thalassemia, đó là những chuỗi ngày mệt mỏi, vất vả thi gan cùng bệnh tật, kéo dài đến hết cuộc đời. Vì căn bệnh hiểm nghèo này khiến người bệnh bị vỡ hồng cầu và thường xuyên phải đi viện truyền máu. Nhiều lúc tưởng chừng như kiệt sức, không rõ đang tỉnh hay mơ, chỉ biết bấu víu vào mọi thứ có thể để vượt qua bệnh tật. Và cứ như vậy qua từng tháng, từng năm… số ngày nằm viện của bệnh nhân Thalassemia đôi lúc còn nhiều hơn số ngày ở nhà.

Chính vì thế, cuộc sống và sức khỏe của bệnh nhân Thalassemia tỷ lệ thuận với những đơn vị máu tình nguyện. Điều đó có nghĩa là: Những người hiến máu cũng là ân nhân của những người bệnh. Nếu không có máu thì rất nhiều mầm xanh sẽ vụt tắt, nhiều em nhỏ sẽ héo hon, nhiều ước mơ sẽ lụi tàn... tôi ko dám hình dung tiếp điều gì sẽ xảy ra nếu ko có những giọt máu tình nguyện đó. Những giọt máu mang lại sự sống cho cuộc đời, mang lại hy vọng cho những bệnh nhân, mang lại năng lượng cho những ước mơ... Đó là những giọt máu nghĩa tình, đến từ những con người giàu lòng nhân ái.

Và hôm nay, tôi được truyền máu! Một, hai ba... một, hai, ba... cứ đều đều từng giọt máu đc truyền vào như mang theo hơi ấm của tình người, như gửi gắm những ước mong và hy vọng cho cuộc chiến đấu chống lại bệnh tật. Lại một lần nữa tôi đc tiếp nhận đơn vị máu tình nguyện, dù không ghi tên, không đề tuổi, nhưng tôi biết các bạn, xin được gọi các bạn với biệt danh "Những người có trái tim vàng".

Xin cảm ơn các bạn, những bệnh nhân Thalassemia chúng tôi phải cảm ơn các bạn, anh, chị... rất rất nhiều. Tuy không quen mặt, không biết tên, nhưng với tình nhân ái, với lòng đồng cảm và tinh thần lá lành đùm lá rách, các bạn ko quản ngại khó khăn, vẫn dành cho chúng tôi những giọt máu tình nguyện ấm áp, những giọt máu mang đến sức sống để chúng tôi vững tin chống chọi với bệnh tật.

Ngoài cửa số những mầm xanh vẫn đang trỗi dậy, và trong giường bệnh, những hoài bão, hy vọng vẫn tiếp tục được thắp lên. Đúng là có ốm đau chúng ta mới càng biết trân qúy những giọt máu tình nguyện biết bao. Chúng tôi hiểu sâu sắc rằng mỗi giọt máu là một nguồn năng lượng và mình không bao giờ được phí phạm nguồn năng lượng này. Phải luôn cố gắng để những giọt máu các bạn đã cho đi sẽ mãi là giọt hồng hữu ích, là những dấu son tô thắm cho đời.

Khuyết danh
08/06/2014 12:00