Menu

Không gian trắng

Không gian trắng

Họ đã trải qua những "đêm trắng" ngoài chiến trường để cứu chữa thương binh và hôm nay họ cũng có những đêm trắng bên giường bệnh để chăm sóc những người đồng chí, đồng đội của mình. Chúng tôi đã trải qua những "đêm trắng" như thế cùng những người lính mặc áo blouse trắng ở Bệnh viện quân y 4 (Quân khu 4) và phải thốt lên rằng "Việc làm của họ sao cao cả và nghĩa tình đến vậy"...

Những đêm trắng...

Chúng tôi đã nếm trải cảm giác "đêm trắng" ở Bệnh viện quân y 4 khi ngồi canh trực thâu đêm bên người bạn trên giường bệnh. Khoảnh khắc ấy, kim đồng hồ trên tường chậm chạp "buông" những tiếng tích tắc nặng nề. Chỉ cần mong thời gian trôi thật nhanh đến ngày mới như không có gì xảy ra, để bạn mình được bình an vô sự. Trong chúng tôi bây giờ là tâm trạng chờ đợi, phập phồng, lo sợ và hy vọng. Cùng trục thời gian ấy, chỉ cách nhau qua cửa kính kia thôi, những bác sĩ, y tá, hộ lý mặc áo lính của Viện quân y 4 cũng suốt canh thâu trực bên giường bệnh. Họ không chỉ căng thẳng đối diện với những ca bệnh vô cùng phức tạp, giành giật sự sống cho bệnh nhân từ tay "tử thần" mà đang lặng lẽ đối diện với đêm trắng. Tự hỏi, không biết cái đêm trắng của những người lính mặc áo blouse ấy có từ khi nào? Với mỗi người bác sĩ thì chuyện đó thật khó xác định nhưng một điều chúng tôi chắc chắn là những đêm trắng đầu tiên của họ ở ngoài chiến trường. Những đêm trắng đó gắn với các chiến hào, phòng mổ ở sau trận địa, thầy thuốc là chiến sĩ. Cũng từ những đêm trắng đó mà biết bao nhiêu chiến sĩ bị thương ngoài chiến trường được cấp cứu kịp thời, rất nhiều người trở về từ cõi chết, biết bao thương binh được chăm sóc chu đáo. Từ những đêm trắng đó mà đã ghi lại trong sử sách biết bao tấm gương quên mình vì đồng đội. Hộ lý Bùi Thị Thiêm (khoa nội 1), đảm nhận phục vụ thương binh nặng, thức trắng bên thương binh, bên giường bệnh hàng tuần, hàng tháng. Sau này chị được phong tặng Anh hùng LLVT nhân dân. Hay như chị Trần Thị Minh Thu (khoa nội 2) được giao phục vụ những lán có nhiều thương binh bị thương ở cột sống, nằm bất động, vết thương lở loét. Với tấm lòng yêu thương đồng chí đồng đội sâu sắc, chị Thu luôn túc trực bên giường bệnh, lau chùi, vệ sinh, tắm rửa, giặt giũ cho thương binh. Nhiều đêm chị thức trắng làm điểm tựa cho thương binh dựa để ngủ, nghỉ. Sáng nào chị Thu cũng cõng thương binh xuống hầm xong mới trở về nhà đưa con mình xuống hầm trú ẩn. Trong cuốn nhật ký của ban Ngoại ghi ngày 19/8/1966, thương binh Trần Đình Cường bị hỏng mắt trái, gãy cẳng tay phải, gãy kín xương đùi, 3 vết thủng ở bụng, khi mổ thấy thủng 7 lỗ ruột... ca mổ kéo dài suốt đêm trắng. Và, bệnh nhân đã sống... Còn rất nhiều đêm trắng như thế. Ngoài chiến trường, đâu phải đêm trắng nào của họ cũng bình lặng với không gian yên tĩnh của đêm, nhiều lúc bị quân thù bao vây, tập kích vào hậu cứ, họ lại vận chuyển, sơ tán thương binh đến nơi an toàn.

 Các y, bác sĩ Bệnh viện Quân y 4 cấp cứu nạn nhân ở khoa hồi sức cấp cứu

Chợt những bước chân thình thịch đến thật gần. Tiếng người hốt hoảng trong đêm. Lại thêm ca cấp cứu mới. Bác sĩ, trung tá Phạm Thanh Xuân, Trưởng khoa Hồi sức cấp cứu - Viện quân y 4 từ lúc vào trực đến giờ chưa được phút ngơi nghỉ. Hết ca cấp cứu này đến ca khác. Đôi mắt anh căng theo từng tín hiệu trên máy. Biểu đồ hình sin yếu ớt đôi lúc tạo thành đường thẳng tắp trên màn hình vi tính. Các y bác sĩ thao tác khẩn trương hơn, những tín hiệu hình sin xuất hiện khả quan hơn. Đâu đó tiếng thở phào nhẹ nhõm. Tranh thủ lúc bệnh nhân ổn định, anh Xuân cho biết: "Bệnh nhân vào khoa này toàn là những bệnh nhân nặng, mặt bệnh đa dạng, phức tạp, sự sống và cái chết rất mong manh nên cường độ làm việc của đội ngũ y bác sĩ rất cao và căng thẳng. Chẳng đêm nào không có người cấp cứu, có lúc cấp cứu hàng loạt (do lật ô tô). Từ Tết đến giờ, khoa hồi sức cấp cứu đã cấp cứu gần 1.000 ca. Do đặc thù công việc, nên cường độ trực đêm của chúng tôi cũng cao hơn các khoa khác trong bệnh viện (đêm nghỉ, đêm trực - khoa khác hai đêm nghỉ, một đêm trực)".

Thức đêm, nghỉ ngày - chu trình sinh học của những y, bác sĩ Viện quân y 4 cũng phải thay đổi. Thế nhưng đâu phải ai cũng có đầy đủ quỹ thời gian nghỉ ngơi ấy. Y tá Trần Thị Tuyết Mai tâm sự: "Em mới sinh con đầu lòng. Đêm đi trực, gửi con cho chồng ở nhà. Nhiều lúc cháu khóc, đòi sữa, lúc đó chồng em lại phải đảm đang cả hai thiên chức vừa làm cha, vừa làm mẹ. Hết đêm trực lại về quấn quýt với con, thời gian nghỉ ngơi của em rất ít".

Vất vả của những người lính mặc áo blouse Viện quân y 4 trong đêm trắng không chỉ là khoảng thời gian trắng mà họ phải đối diện với rủi ro, tai nạn nghề nghiệp. Đại tá Ngô Xuân Tường, Phó giám đốc Viện quân y 4 cho biết: "Bệnh nhân vào cấp cứu là những đối tượng đa dạng, thậm chí có cả những người bị nhiễm HIV nên xác suất gặp rủi ro trong nghề rất cao. Những lúc ấy phải phát huy tinh thần "Hy sinh quên mình" của người lính và trách nhiệm của thầy thuốc, không suy tính, đắn đo để cứu chữa người bệnh. Nhiều trường hợp xét nghiệm xong, chúng tôi phải cho anh em uống thuốc dự phòng để tự bảo vệ mình. Để nâng cao chất lượng phục vụ khám chữa bệnh, xử lý các tình huống, yêu cầu của bệnh nhân trong đêm, Viện quân y 4 đã phát động phong trào "Đêm trực kiểu mẫu"".

Thức khuya mới biết đêm dài! Đã có biết bao bệnh nhân được cứu sống trong khoảng thời gian ấy? Rất khó để thống kê cụ thể. Chỉ biết rằng những đêm ấy, người lính mặc áo blouse của Viện quân y 4 đã đánh vật với thời gian trong đêm trắng để giành giật sự sống từ tay "thần chết" với tinh thần, trách nhiệm cao nhất. Để mỗi đêm qua đi những ca bệnh hiểm nghèo được cứu chữa, sự sống của bệnh nhân là niềm vui khôn xiết của những người lính trên mặt trận này... 

Bài và ảnh Đức Dục, Theo suckhoedoisong.vn
05/08/2020 04:59