Menu

Ông thầy ưa "phá rào"…

Ông thầy ưa

Từ một bác sĩ (BS) quân y chuyển sang làm nhà giáo, âu đó cũng là duyên nghề. Nhưng, từ bỏ con đường "nhung lụa", chọn lối đi chông gai và dùng tư duy "phá lối" để gây dựng thành công thì không phải ai cũng làm được. Đó là người mà mỗi khi nhắc đến, đồng nghiệp, học sinh - sinh viên trường Trung học Kỹ thuật Y tế 1 trước đây và nay là Trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương đều có thái độ trân trọng, quý mến và cảm phục.

Từ mối lương duyên với ngành y

Vị thầy thuốc - thầy giáo "khác người" ấy là PGS. TS. TTND. Vũ Đình Chính, Hiệu trưởng Trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương. Năm 1971, thầy Chính đi bộ đội và cơ duyên đã khiến thầy trở thành bác sĩ quân y. Đáng lẽ là giảng viên của Trường Đại học Quân Y, nhưng năm 1979, đúng thời kỳ chiến tranh biên giới nên thầy đã xung phong đi đơn vị, sau đó về làm bác sĩ điều trị, hơn 10 năm là Chủ nhiệm Khoa Quân y, rồi Thượng tá, Thầy thuốc ưu tú, Phó giám đốc Bệnh viện 7 (BVĐK tuyến cuối của Quân khu 3). Cuộc sống yên bình được đưa lên bàn cân khi thầy Chính được "gợi ý" chuyển về quản lý Trường Trung cấp Kỹ thuật Y tế 1 (Hải Dương). Nếu ở lại hoặc chuyển sang hướng khác, con đường công danh như trải thảm nhung để thầy bước lên những đỉnh cao vinh quang. Nếu ra đi thì đón chờ thầy là cả một hành trình đầy chông gai và tương lai như đi trong sương đêm.

Đứng giữa ngã ba đường, thầy cũng thoáng chút đắn đo. Song phút ngần ngại ấy qua đi rất nhanh. Những ân tình với nơi "chôn nhau cắt rốn", sự tò mò, đặc biệt là bản tính ưa mạo hiểm, thích đột phá đã cuốn thầy về ngôi trường Trung học Kỹ thuật Y tế với chưa đầy 90 cán bộ viên chức, vẫn còn nghĩ và làm theo cơ chế bao cấp, chưa quen với cơ chế thị trường, sự lúng túng do chuyển đổi cơ chế của nền kinh tế cộng với nhiều tồn đọng của đơn vị từ nhiều năm chưa được giải quyết... là những khó khăn chất cao trước mặt người lãnh đạo. Nhưng, với tinh thần dám nghĩ, dám làm, thầy Chính quyết định thử sức... Quyết tâm là như vậy, nhưng khi thực sự vào cuộc rồi, thầy không ít lần cảm thấy chùn bước trước muôn vàn khó khăn ở môi trường mới. Vì thế, có rất nhiều ý kiến không tin rằng thầy sẽ thành công trong lĩnh vực và cương vị công tác mới...

Những tưởng mọi sự sẽ chấm dứt. Nhưng với mong muốn "Gìn giữ nền tảng y đức của người thầy, phấn đấu để lại một cái gì đó cho sinh viên..." và tâm thế vững vàng của một người lính được tôi luyện gần 30 năm trong quân đội, thầy Chính đã chính thức bắt tay vào khôi phục lại Trường Trung cấp Kỹ thuật Y tế 1...

Đến những cú hích để đời…

Với cương vị của một Phó Hiệu trưởng, thầy Chính được cấp trên giao cho hai nhiệm vụ rất đặc biệt, đây cũng là hai khâu then chốt và khó khăn nhất của trường lúc bấy giờ: Một là phụ trách công tác tổ chức cán bộ và hai là làm thủ tục chia đất cho cán bộ, nhân viên trong trường. Hai trọng trách này không biết bao năm rồi không ai làm nổi, nhưng thầy đã thành công nhờ lựa chọn đúng giải pháp "Chia đất cho anh em phải trên tinh thần công bằng, vì mọi người và không tư lợi. Còn muốn phụ trách cán bộ tốt thì phải hiểu cán bộ của mình”. Để thực sự hiểu cán bộ của mình, thầy Chính đã phải dành nhiều thời gian để tìm hiểu (xem lại hồ sơ cán bộ, nhất là cố gắng nhớ tên họ, hoàn cảnh gia đình của họ) - “Muốn hiểu họ càng phải quản lý sát sao và quan tâm đến đời sống vật chất và tinh thần của anh em..." - thầy Chính bộc bạch chân tình.

Thầy Vũ Đình Chính trực tiếp hướng dẫn sinh viên trong một giờ thực hành.

Tháng 5/2000, thầy Chính được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng Trường Trung cấp Kỹ thuật Y tế 1. Từ thực tế của một người đã từng làm công tác điều trị trong bệnh viện, thầy rất thấu hiểu vai trò của đội ngũ điều dưỡng viên và kỹ thuật viên y tế. Bởi "Muốn nâng cao chất lượng chăm sóc và chẩn đoán cho bệnh nhân phải quan tâm đến hai đội ngũ này, đây là vấn đề bắt buộc!" - thầy khẳng định. Thầy cũng cho hay, thực tế trong một bệnh viện, lực lượng này chiếm tới 70 - 80%.  Nếu xét nghiệm không chuẩn sẽ dẫn tới chẩn đoán sai bệnh hoặc chỉ cần tiêm thuốc nhầm là có thể nguy hại đến tính mạng người bệnh. Mặt khác, trang thiết bị dù hiện đại đến mấy nhưng con người mà không biết sử dụng thì cũng không hiệu quả. Do vậy, bên cạnh việc quan tâm tìm hiểu về cán bộ viên chức, thầy cũng ra sức đốc thúc HSSV học tập và hình thành nên một phong trào thi đua học tập rất sôi nổi trong trường. Thầy cũng yêu cầu HSSV phải có óc sáng tạo, biết phân tích vấn đề và thực hành tốt (chứ không phải chỉ biết liệt kê và học vẹt). "Tôi chỉ sợ tôi không tốt. Nếu tôi tốt, mọi người sẽ ủng hộ tôi. Và tôi mong muốn mọi người hãy giúp đỡ tôi. Bản thân tôi cũng sẽ cố gắng hết sức mình để hoàn thành mọi trọng trách..." - thầy chia sẻ.

Trước thực tế đội ngũ cán bộ kỹ thuật y tế, điều dưỡng viên của cả nước còn yếu và thiếu, thầy Chính luôn đặt ra câu hỏi: "Trường này sẽ là trường gì, sẽ đi về đâu?". Và, thầy đã trả lời những câu hỏi này bằng việc quyết tâm nâng cấp trường lên cao đẳng: tập trung đầu tư xây dựng và phát triển đội ngũ giảng viên để tạo nên chất lượng đào tạo của nhà trường, do vậy công tác đào tạo lại, đào tạo thường xuyên, nâng cao trình độ toàn diện đã được hiệu trưởng dành sự quan tâm đặc biệt. Thậm chí, thầy còn "nửa đùa, nửa thật" tuyên bố với cán bộ, giảng viên của mình: "Cho tiền đi học mà không thi đỗ thì đi thẳng về thành phố, đừng rẽ vào trường làm gì!".

Thực ra, trong sâu thẳm suy nghĩ của thầy Chính, nâng cấp lên cao đẳng chỉ là con đường vòng, là bước đi quá độ. Đích đến của ngôi trường dưới khối óc quản lý của thầy phải mang đẳng cấp khác - một trường đại học có thương hiệu. Thầy đã cùng cán bộ lãnh đạo trong trường chuẩn bị một chiến lược dài hơi để bước những bước đi mang tính quyết định. Bên cạnh đầu tư đào tạo cán bộ giảng viên, ngay sau khi được nâng cấp thành Trường Cao đẳng, thầy đã bắt tay ngay vào xây dựng dự án cải tạo, mở rộng trường, thủ tục xin cấp đất và mở rộng thêm diện tích gần 7 ha cho trường.

Một nội dung liên quan mật thiết đến chất lượng đào tạo, đó là phải hình thành hệ thống giáo trình và chương trình. Ngay khi trường được nâng cấp thành Trường Cao đẳng (2001), thầy Chính đã chỉ đạo cán bộ giảng viên trường tập trung biên soạn chương trình khung, chương trình giáo dục, giáo trình cao đẳng kỹ thuật vì đây là trường đầu tiên ở Việt Nam đào tạo các chuyên ngành xét nghiệm, kỹ thuật hình ảnh, vật lý trị liệu, gây mê hồi sức... ở trình độ cao đẳng. Do có sự chỉ đạo quyết liệt và cố gắng của tập thể các thầy cô, kết quả là đã ra đời được 53 đầu sách giảng dạy kỹ thuật y học cao đẳng và trung cấp - những giáo trình đầu tiên của trường từ khi thành lập đến nay, góp phần vào việc đảm bảo chất lượng đào tạo ngay từ những khoá đầu tiên. Và để đáp ứng nhu cầu nguồn nhân lực cấp bách cho lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm và dinh dưỡng - tiết chế, ngay từ năm 2004, thầy là người đã cùng với lãnh đạo Viện Dinh dưỡng quốc gia đề xuất đào tạo 2 chuyên ngành này thể hiện sự đột phá - những chuyên ngành lần đầu tiên được đào tạo ở Việt Nam.

Cũng ngay từ khi Trường Cao đẳng mới được thành lập thì thầy lại mơ ước có một bệnh viện thực hành trong trường, nhưng lúc đó còn thiếu thốn trăm bề, nhiều người nghi ngờ phòng khám bệnh không thành công. Sau thời gian chuẩn bị, tháng 3/2003, phòng khám bệnh ra đời hoạt động có hiệu quả, thực sự là nơi rèn luyện nâng cao tay nghề cho đội ngũ giảng viên, là cơ sở thực hành mẫu cho HSSV thực tập, góp phần tăng cường kinh phí cho hoạt động đào tạo và cải thiện đời sống cán bộ viên chức và là cơ sở tiền đề để thành lập bệnh viện trực thuộc trường. Và, điều mà thầy Chính cũng như toàn các cán bộ, nhân viên nhà trường mong ước và chờ đợi bấy lâu nay cũng đã đến, ngày 12/7/2007, Trường Đại học Kỹ thuật Y tế đầu tiên của ngành y tế và cũng là trường đại học đầu tiên ở tỉnh Hải Dương ra đời. Cùng với việc nâng cấp trường, Bộ trưởng Bộ Y tế đã ký quyết định thành lập và phê duyệt Dự án đầu tư xây dựng Bệnh viện Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương. Đến nay, Trường đang xây dựng Phòng Khám bệnh, Trung tâm kỹ thuật, Khoa Thận nhân tạo của bệnh viện, hy vọng đây sẽ  là cơ hội, nền tảng cho việc nâng cao chất lượng đào tạo một cách bền vững, cung ứng dịch vụ y tế cho nhân dân Hải Dương và các tỉnh lân cận, góp phần giảm tải cho các bệnh viện.

Sau mỗi lần nâng cấp trường, thầy Chính càng thấy trách nhiệm của mình nặng nề hơn. Muốn nhà trường phát triển, theo thầy Chính phải luôn giữ thế chân kiềng: đào tạo, nghiên cứu khoa học và cung ứng dịch vụ y tế. Để nâng cao chất lượng đào tạo của nhà trường, ngoài nguồn vốn do Nhà nước cấp qua các dự án, thầy Chính đã mạnh dạn xung phong thực hiện Nghị định 10 của Chính phủ về tự chủ tài chính, đồng thời tranh thủ sự ủng hộ và hợp tác của các đối tác và tổ chức nước ngoài.

Thực hiện lấy người học làm trung tâm, hướng mọi hoạt động về HSSV bên cạnh việc nâng cao chất lượng hoạt động giảng dạy, để người học được hưởng sự đào tạo tốt nhất thì việc phát huy vai trò chủ động sáng tạo, tích cực tham gia vào hoạt động của nhà trường là cần thiết. Hàng tuần, hiệu trưởng trực tiếp giao ban với ban cán sự các lớp, hàng tháng phát phiếu lấy ý kiến HSSV toàn trường, công khai số điện thoại của Hiệu trưởng, qua nhiều kênh thông tin để nắm bắt tình hình, lắng nghe ý kiến đề xuất, kiến nghị chính đáng của HSSV, dứt điểm tình trạng mất ổn định kéo dài nhiều năm. Bên cạnh đó, thầy cũng là người tiên phong trong việc đề xuất với Bộ Y tế đầu tư xây dựng, cải tạo ký túc xá sinh viên với đầy đủ tiện nghi, xây dựng các công trình phục vụ rèn luyện thể chất, cải thiện môi trường sống, học tập, sinh hoạt khang trang, rộng rãi...

Và những mong ước mai sau…

Chúng tôi gặp thầy trong một buổi trưa đầu đông. Cái tiết trời chuyển mùa nắng hanh hao, dịu vợi. Đó cũng là ngày lễ lớn của nhà trường: kỷ niệm 50 năm ngày truyền thống Nhà trường và đón nhận Huân chương Độc lập hạng Nhì... Cũng trong dịp này, với những chiến công thầm lặng, thầy Chính được vinh dự tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Nhì. Đó là phần thưởng lớn đối với thầy cũng như mọi người, nhưng phần thưởng lớn lao hơn đối với thầy vẫn là sản phẩm đào tạo của nhà trường được các cơ sở y tế ghi nhận, đánh giá cao và khẳng định được vị thế, uy tín và thương hiệu của nhà trường với những con số đầy thuyết phục mà thầy đã kỳ công và phấn đấu không biết mỏi mệt mang lại cho trường. Từ chỗ chỉ có chưa đến chục giáo viên và 80 sinh viên, hiện trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương đã lên tới vài ngàn sinh viên và hàng trăm giáo viên (trong đó có tới 102 giáo viên có trình độ sau đại học, 16 người là tiến sĩ và nghiên cứu sinh) với quy mô rộng gần chục ha...

Trân trọng, ngưỡng mộ và khâm phục là những cảm nhận của tôi khi nghe mọi người nhận xét về thầy Chính. Nhưng thích "phá rào" cũng là những thông tin chúng tôi có được sau khi tiếp xúc với thầy. Không ngại khó, ngại khổ và va chạm, thầy đã dày công vun đắp cho nhà trường có được ngày hôm nay với một tâm niệm rất rõ ràng cho tương lai. Những bước đi, tầm nhìn và bài học kinh nghiệm mà thầy để lại cho thế hệ sau vô cùng giá trị, nhưng đối với bản thân mình, thầy không đòi hỏi gì cả và đặc biệt khiêm tốn khi đề cập tới những đóng góp của cá nhân. Với nhiệm vụ của một người cầm bút và bằng những rung động thật sự của trái tim mình, tôi vẫn muốn viết về những đóng góp đó, để thế hệ sau biết rằng: Trên đời này có một người thầy như thế!

Hoàng Văn Hậu

Theo suckhoedoisong.vn
05/08/2020 04:59